Video
Ảnh các lớp
  • Lớp Nhảy cùng BiBi
  • Lớp Võ thuật
  • Lớp Mỹ thuật
  • Lớp múa Ballet
Thống kê truy cập

Hôm nay: 1
Tháng : 1
Năm : 1

BÀI THƠ, BÀI HÁT THÁNG 11 LỚP THỎ NGỌC 1-2

16:06:00 30/10/2016

                               BÀI HÁT, TRUYỆN TRONG THÁNG 11

CÔ GIÁO EM

Cô giáo em, người xinh xinh.Cô hay cười mắt cô long lanh. Cô rất yêu dòng kênh xanh
Uốn quanh cánh đồng .Thơm mùi lúa mới
Em yêu cô ,em yêu ruộng đồng có đàn sáo bay
Cô vẫn dạy là quê hương em đó, suốt dời em yêu.

CHÁU YÊU CÔ CHÚ CÔNG NHÂN

Chú công nhân xây nhà cao tầng.

Cô công nhân dệt may áo mới.

Cháu vui múa hát yêu cô công nhân.

Cháu luôn nhớ ơn cô chú công nhân

Truyện: CẬU BÉ TÍCH CHU

 Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu mất sớm, Tích Chu phải ở với bà.

Hàng ngày bà phải làm việc quần quật kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức gì ngon bà cũng dành cho Tích Chu. Ban đêm, khi Tích Chu ngủ thì bà thức quạt. Thấy bà thương Tích Chu, có người bảo: - Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên, Tích Chu sẽ không khi nào quên ơn bà.. Thế nhưng lớn lên, Tích Chu lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm việc vất vả, còn Tích Chu suốt ngày rong chơi. Vì làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt nhưng chẳng ai trông nom. Tích Chu mãi rong chơi với bạn bè, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm. Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá liền gọi:    - Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát khô cổ rồi!   Bà gọi một lần, hai lần…rồi ba lần nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Mãi sau Tích Chu thấy đói mới chạy về nhà kiếm cái ăn. Tích Chu ngạc nhiên hết sức thấy bà biến thành chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng quá kêu lên: - Bà ơi! Bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà, bà ơi!   - Cúc cu … cu! Cúc … cu cu! Chậm mất rồi cháu ạ, bà khát quá không thể chịu nổi phải hóa thành chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây, bà không về nữa đâu!    Nói rồi chim vỗ cánh bay đi.

Tích Chu hoảng quá chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng Tích Chu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu gọi:  - Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà, cháu sẽ giúp đỡ bà, cháu sẽ không làm bà buồn nữa!  - Cúc …cu…cu, muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!     Nghe chim nói, Tích Chu òa khóc, Tích Chu thương bà và hối hận. Giữa lúc đó, có một bà tiên hiện ra, bà bảo Tích Chu:

Nếu cháu muốn bà trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?  Nghe bà Tiên nói, Tích Chu mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường đến suối Tiên, rồi chẳng một phút chần chừ, Tích Chu hăng hái đi ngay. 

Trải qua nhiều ngày đêm lặn lội trên đường, vượt qua rất nhiều nguy hiểm, cuối cùng Tích Chu đã lấy được nước suối mang về cho bà uống. Được uống nước suối Tiên, bà Tích Chu trở lại thành người và về ở với Tích Chu.

Từ đấy, Tích Chu hết lòng yêu thương chăm sóc bà. 

 

 

BÀI THƠ; BÀN TAY BÉ

Đôi bàn tay bé xíu 
Lại siêng năng nhất nhà 
Hết xâu kim cho bà 
Lại nhặt rau giúp mẹ 
Đôi bàn tay be bé 
Nhanh nhẹn ai biết không? 
Chiều tưới cây cho ông 
Tối chép thơ tặng bố 
Đôi bàn tay bé nhỏ 
Bế em (mẹ vắng nhà) 
Đôi tay biết nhường quà 
Dỗ dành khi em khóc 
Đôi bàn tay bé nhóc 
Điểm mười giành lấy ngay 
Phát biểu xây dựng bài 
Và nổi danh múa dẻo 
Đôi bàn tay bé khéo 
Mười ngón mười bông hoa.

 

 

 

 

 

TRUYỆN : BÉ HÀNH ĐI KHÁM BỆNH

Mấy hôm nay trời trở lạnh, bé Hành không chịu quàng khăn và mặc áo ấm nên bị ho. Bé Hành quyết định đi khám bệnh. Đến phòng khám, bé Hành gặp cả bạn Ngô, bạn  Su Hào, bạn Cà Rốt cũng bị ho như bé.

Vì bé Hành nhỏ nhất nên được bác sĩ Bắp Cải gọi vào khám trước tiên. Bác sĩ vừa đọc cuốn sổ khám bệnh, vừa nói với bé Hành:

 - Cháu hãy cở bớt áo ra để bác sĩ khám bệnh nào!
Bé Hành ngoan ngoãn làm theo lời bác sĩ. Và khi bác sĩ Bắp Cải quay ra nhìn bé Hành thì…
- Ối, mắt tôi làm sao thế này? – Bác sĩ kêu lên.
Bé Hành lần lượt cởi một chiếc áo, hai chiếc ao… rồi bướ lại gần bác sĩ. Lúc này bác sĩ Bắp Cải phải dụi mắt liên tục và chỉ dám hé mắt nhìn bé Hành.
Nghĩ bác sĩ bị ốm, bé Hành vội rót một cốc nước mời bác sĩ uống. Nhưng bé Hành càng tiến lại gần thì nước mắt bác sĩ càng trào ra nhiều hơn. Bác sĩ lấy hai tay bịt chặt mắt lại.
Bé Hành vẫn ngơ ngác nhìn bác sĩ. Bác sĩ Bắp Cải xua tay nói:
- Cháu ơi, cháu hãy đứng xa bác một chút nhé!
Bé Hành đứng lùi ra gần cửa. Một lát sau, bác sĩ Bắp Cải mới dám hé mắt nhìn bé Hành. Và thế là bác sĩ đành phải khám bệnh cho bé Hành từ xa.
Bé có biết vì sao bác sĩ không dám đứng gần bé Hành không?

 

MÓN QUÀ CỦA CÔ GIÁO

Hôm thứ hai đầu tuần, cô giáo Hươu Sao nói với cả lớp mẫu giáo lớn:

 - Các con sắp được nghỉ hè rồi. Tuần này ai được phiếu bé ngoan, cô sẽ tặng cho một món quà.

 Từ hôm ấy,bé nào cũng cố gắng hát hay hơn,múa dẻo hơn và trật tự hơn khi ngồi trong lớp.Đến ngày thứ bảy, cả lớp mẫu giáo hồi hộp lắm,vì bé nào cũng thích cô giáo cho quà mà!

Hết giờ ra chơi, trong lúc các bé xếp hang vào lớp, Cún Đốm bá vai Gấu Xù khiến cho Gấu Xù xô vào Mèo Khoang làm Mào Khoang ngã nhào, đầu gối bị trầy da thâm tím. Mèo Khoang đau quá khóc òa lên. Cô giáo Hươu Sao phải lấy đầu cao xoa bóp vào chổ đau cho Mèo Khoang.

Giờ sinh hoạt cuối tuần, cô khen cả lớp.

- Tất cả các con đều xứng đáng nhận phiếu bé ngoan và nhận quà của cô.

Rồi cô đi từng bàn phát quà và phát phiếu bé ngoan cho các bé. Nào là những con búp bê , thú nhồi bông…trông  thật ngộ nghĩnh.Lại có bạn được cô tặng cho chiếc bút chì để tập viết hoặc kẹo sôcôla…

Đến lượt Gấu Xù , cô tặng cho Gấu Xù một cái ô tô đỏ rất đẹp, nhưng cậu cứ cúi mặt xuóng, không đưa tay ra nhận quà. Cô giáo dịu dàng hỏi:

 -Gấu Xù làm sao thế? Gấu Xù nói lí nhí: -Thưa cô con không ngoan ạ!

-Con hãy nói cho cô nghe nào ! -Thưa cô, con đã xô vào Mèo Khoang làm bạn ấy bị ngã ạ .

 Cô Hươu Sao nhìn Gấu Xù  trìu mến rồi nói :

-Đó là lúc xếp hàng ,con đi hơi nhanh nên lỡ xô vào bạn. Con không cố ý làm bạn ngã, phải không nào ? -Thưa cô,  lỗi tại con ạ. Chính con đã bá vai bạn Gấu Xù ạ !

Cô Hươu Sao gật đầu :

-Cô hiểu rồi. Lần sau khi xếp hàng, các con đừng đùa nghịch, xô đẩy nhau. Còn hôm nay , Gấu Xù và Cún Đốm vẫn được nhận quà và phiếu bé ngoan vì các con đã thật thà, dũng cảm nhận khuyết điểm của mình.

Nói rồi cô giáo tặng cho mỗi bạn một chiếc ô tô đồ chơi rất đẹp. Chắc hẳn đó là thứ đồ chơi mà cả hai bạn quí nhất trong năm học mẫu giáo này.

         

GẤU CON CHIA QUÀ

Cây táo nhà Gấu rất sai quả và ăn thì ngọt lừ.Sáng nào Gấu Con cũng đòi ăn táo, nhưng mẹ hái bao nhiêu Gấu Con cũng chê ít. Một hôm gấu mẹ hỏi:

Thế con muốn mẹ hái cho con bao nhiêu quả táo nào? -    Dạ… Con muốn mẹ hái cho con thật nhiều ạ!   -    Thật nhiều là bao nhiêu chứ? Gấu Mẹ hỏi lại:    Nhiều…là…là…Mẹ Gấu cười nói: -    Con của mẹ không biết đếm.Từ nay con phải học đếm đến bao nhiêu mẹ sẽ hái cho con chừng ấy quả táo nhé.
Gấu Con vâng lời và tìm đến nhà thầy Hươu để học đếm
Hôm đầu Gấu biết đếm đến “Một”, mẹ Gấu cho Gấu mỗi một quả táo.Thấy ít quá Gấu Con định đòi them nhưng nhớ lời mẹ dặn nên lại thôi và lẳng lặng ôm sách đi học.Hôm sau Gấu biết đếm đến “Hai” nên được mẹ cho hai quả táo.Nhưng, những ngày tiếp theo,cậu ta biết đếm đến “ Năm’, đến “Mười” nên được mẹ cho rất nhiều táo.Gấu Con rất khoái chí và càng chăm học hơn. Năm mới đã đến. Mẹ Gấu muốn làm một bữa liên hoan, Gấu Con lanh chanh đòi đi chợ mua quà. Mẹ Gấu đưa tiền cho con rồi dặn:
- Con ra chợ mua hoa quả. Nhớ đếm cho đủ người trong nhà kẻo mua thiếu đấy.
Gấu Con “Vâng ạ” rồi đếm đi đếm lại từng người trong gia đình, xong mới xách giỏ đi chợ. Một lát sau, cậu ta khệ nệ bê giỏ về
Gấu Bố bảo.    Bây giờ, con hãy chia quà cho từng người đi.
Gấu Con chỉ chờ có thế, vội bưng đĩa hoa quả bằng hai tay mời bố, mẹ, mời cả hai em nhỏ. Ơ kìa, thế phần của Gấu Con đâu? Nhìn Gấu Con lúng túng, Gấu Mẹ cũng phì cười, rồi hỏi:      Con đếm như thế nào mà lại thiếu? Con đã đếm đi đếm lại từng người rồi mà - Gấu Mẹ bảo.
Gấu Con đếm lại: Mẹ là một, bố là hai, em trai là ba, em gái là bốn, đấy, đủ cả mà
Nghe Gấu Con nói cả nhà cười rộ lên. Gấu Bố bảo:
-    Con của bố đếm giỏi thật, đến nỗi quên cả mình cơ mà.-    À…ra thế, Gấu Con gãi đầu xấu hổ.
Gấu Bố vui vẻ nói: Chia quà đủ cho mọi người mà chỉ quên phần mình thì con sẽ chẳng mất phần đâu.
Nói rồi, bố mẹ Gấu dồn hết kẹo, hoa quả vào chung một đĩa, mời cả nhà cùng ăn.

Bình luận
Chưa có phản hồi

Bình luận của bạn sẽ được kiểm duyệt trước khi đăng.

Hỗ trợ trực tuyến

Hotline:

  • (04) 3540 9336
Học viện trẻ thơ
Mã HTML
Bản đồ
Bản đồ